Người xưa tất cả câu “giang sơn dễ dàng đổi phiên bản tính cực nhọc dời”, ý hy vọng nói thực chất của một fan khó vậy đổi. Tuy thế câu này nhiều khi lại thường dùng với nghĩa tiêu cực, ý niệm nói ai đó bao gồm thói thân quen xấu mà lâu ngày ko chịu cố gắng đổi.

Bạn đang xem: Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời


Giang sơn dễ dàng đổi bạn dạng tính khó dời

Nói về kinh nghiệm xấu của con fan thì tất cả một mẩu truyện ngụ ngôn như sau:

Ở ngọn núi nọ có giống đười ươi, phương diện như khía cạnh người; biết cười, biết nói, lại say mê uống rượu, mê say đi guốc mộc. Người ta biết vậy cho nên thường lừa bắt nó bằng cách đem rượu với guốc mộc ra bày la liệt ở bên cạnh ruộng; rồi tìm một nơi ẩn náu đợi bọn chúng ra.

Đười ươi ngửi thấy hương thơm rượu tức thời kéo nhau ra; thấy có rượu ngon, guốc mộc bày la liệt. Chúng biết rằng có bạn lập mưu hòng bắt mình; trong tâm nguyền rủa kẻ đặt bẫy… Đoạn bọn chúng kéo nhau vứt đi. Nhưng lại đi được một đoạn lại có con quay trở về nhìn, rồi nói với nhau: “Ta cứ nếm thử một chút ít xíu xem cứng cáp không hại gì!”

Thế rồi cả lũ lại kéo nhau mang đến chỗ cạm bẫy, tay chấm, miệng mút, bén mùi làm cho mãi…

Cứ thế, bé nếm qua, con nếm lại do đó say xỉn mù mịt dịp nào chẳng hay. Đến khi cả đám chuếnh choáng nghiêng ngả; nói nói, mỉm cười cười, chân chuyển vào guốc mộc thất thểu đi.

Người đặt bẫy nấp trong những vết bụi rậm thấy vậy liền đổ ra bắt; đười ươi tá hỏa bỏ chạy, đổ nghiêng đổ ngả, bên xiên, bên thẹo… rồi bị bạn ta bắt cả bỏ vào cũi.

Thói xấu đó là vậy, không phải người ta không biết; dẫu vậy biết rồi vẫn cố ý phạm phải, rồi cuối cùng chính là tự bỏ hoại bạn dạng thân. Vậy nên bạn ta new mỉa mai rằng ‘giang sơn dễ dàng đổi phiên bản tính khó khăn dời’.

Xem thêm: Thần Điêu Đại Hiệp 198 3 Phim Than Dieu Dai Hiep 1983, 1 Den 2 Do P1 & P2

Quá khứ ngang tàng vì chưa chạm chán được lời thiện ý


*
Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh tín đồ sáu tháng ròng (ảnh Trithucvn)

Vậy phù hợp tính phương pháp của một tín đồ là không thể thay đổi được? Cũng chưa hẳn là như thế, có một câu chuyện như sau:

Vào thời nhà Minh, có một fan tên là Ngũ Thiên Cân, thân hình vạm vỡ và tầm trung vẫn rèn luyện múa thương. Tính cách anh ta gồm phần lạnh nảy, chỉ việc ai nói một câu trái ý thì tức tốc ra tay tấn công người. Anh ta cũng thường xuyên giành giật gia tài với tín đồ khác nhưng không trả lại; hoặc vay mượn tiền bạn khác mà lại không có tác dụng giấy ghi nợ. Bởi thế mọi người đều rất sợ anh ta.

Một hôm trời khôn xiết nóng, anh tăng trưởng lầu để hóng mát; nhưng bao gồm mấy bạn đã đứng ở kia từ trước. Vừa nhìn thấy anh ta mang lại thì đã lúng túng tránh đi khu vực khác. Lúc này chỉ còn một ông lão vẫn ngồi yên tại chỗ.

Ngũ Thiên cân hung hăng nói rằng: “Tất cả mọi fan đều chạy rồi, ông còn ngồi ngơi nghỉ đó; tuyệt là ông nhận định rằng quyền cước của ta ko lợi hại?” Ông lão nói: “Anh chấp mê bất ngộ. Phụ huynh dưỡng dục anh thành người; hi vọng anh biến đổi người hữu dụng với khu đất nước. Anh giỏi võ nghệ, vậy mà lại không suy nghĩ tới câu hỏi đền đáp quốc gia; lại cam tâm đi làm một tên vô lại như vậy. Thật là khiến cho đất nước mất đi một nhân tài. Cha mẹ anh dĩ nhiên cũng cần ôm hận địa điểm suối vàng. Đáng tiếc! Đáng tiếc!”

Hồi vai trung phong chuyển ý, thay đổi vận mệnh


*
Khổ hải vô biên, quay đầu là bờ (ảnh vandieuhay)

Sau khi nghe tới những lời giáo huấn của ông lão, Ngũ Thiên cân nặng rất xấu hổ. Anh rơm rớm nước mắt cơ mà nói rằng: “Mọi fan xung quanh nói tôi là một trong người xấu đáng ghét. Bởi vì vậy tôi đang tự coi mình như là một trong những người xấu. Từ bây giờ nghe được ông lão nói phần nhiều lời đề nghị trái; thật y hệt như nghe được tiếng chuông sáng, giờ trống chiều. Nó khiến cho tôi đột nhiên tỉnh ngộ. Chỉ nên tôi thao tác xấu không ít rồi; tương tự như ánh trăng đang khuyết khó hoàn toàn có thể tròn. Mang dù vẫn muốn sửa đổi, tuy nhiên không biết hoàn toàn có thể trở thành một bậc thiết yếu nhân quân tử được nữa tốt không?”

Ông lão nói: “Nếu anh quả tình hồi trọng tâm chuyển ý, tu thân hướng thiện; dễ thường lại không biến đổi một bậc chính nhân quân tử được tuyệt sao?”

Ngũ Thiên cân từ đó sau này cải tà quy chính; tòng quân báo quốc. Sau đây làm mang đến chức Phó Nguyên soái. Ông trị quân nghiêm minh, yêu dân như con, được mọi bạn tán thưởng.

‘Giang sơn dễ đổi bản tính cực nhọc dời’, âu cũng chỉ là vì tại nhân tâm


*
Đường xa vạn dặm khởi đầu bằng một bước chân, khó biến hóa nhất vẫn luôn là nhân trọng điểm (ảnh Pinterest)

Bạn thấy đó, chưa phải là ko thể chũm đổi, mà chỉ cần do phiên bản thân có muốn biến hóa hay không. Không ít người dân khi không muốn sửa đổi lại còn lấy câu ‘giang sơn dễ dàng đổi phiên bản tính cạnh tranh dời’ ra nhằm biện minh. Dẫu vậy mấy thói xấu kia nào phải ‘bản tính’ của bé người; bạn xưa chẳng từng nói “nhân bỏ ra sơ tánh bổn thiện” (Con người sinh ra bạn dạng tính lúc đầu vốn là thiện lương) kia hay sao?

Con bạn sống trong lợi danh tình, càng ngày càng đánh mất đi chính mình; lại còn đi nhận thêm những thói thân quen xấu là phiên bản tính của mình; điều này chẳng quá sai lầm hay sao?

Xã hội thời buổi này khuyến khích người ta hãy luôn là chính mình. Mà lại nói nghiêm túc một chút thì ‘chính mình’ này chính là cái ‘tự kỷ chân chính’; mà để biết từ kỷ chân chính là gì thì cần tu hành đắc Đạo, nên đến khi giác tỉnh rồi mới rất có thể biết được. Vậy một người thông thường trong làng mạc hội lại nói theo một cách khác là biết ‘chính mình’ là gì rồi giỏi sao? Cứ sống theo thiết yếu mình thì chẳng buộc phải là đang sống theo dục vọng của bản thân xuất xắc sao?

Vậy bắt buộc xã hội ngày nay cần phải trở lại với văn hóa truyền thống, mang ‘nhân lễ nghĩa trí tín’ mà lại câu thúc hành vi. Đừng mãi lấy câu ‘giang sơn dễ dàng đổi bản tính khó dời’ để che phủ cho phần đông thói xấu của bạn dạng thân thêm nữa.